Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

LÁ THƯ MÙA XUÂN



Lá thư Xuân mến gởi đến phương anh,
Đã mấy mùa qua, lá rụng xa cành



Lá thư Xuân mến gởi đến phương anh,
Đã mấy mùa qua, lá rụng xa cành

Anh có còn nhớ nhung gì kỷ niệm, 
Mình em giờ, đong đếm dấu tình xanh 

Trời mây buồn, cõi lòng em hiu quạnh 
Nhớ rất nhiều ngày hai đứa bên nhau, 
Mùa Xuân cũ, ngất ngây tình yêu dấu 
Anh dịu dàng, e ấp tiếng yêu đầu. 

Đóa hồng thắm ép bài thơ hò hẹn, 
Xây lâu đài, bao ước mộng dài lâu... 
Áo trắng thơ ngây đùa trong nắng lụa 
Mong ước một ngày ngây ngất hương cau... 
  
Tình đẹp như ánh trăng rằm, mười sáu! 
Tình thơ ngây chẳng vướng chút u sầu 
Quấn quýt nồng nàn, an nhiên vở mới, 
Có bao giờ ai biết được ngày sau? 

Nào có hay...Tình như lá phai màu 
Đất trời nghiêng ngả chìm nổi bể dâu
Tìm nhau nơi nao đường đời vạn nẻo 
Chiều Xuân ấy - một chiều xuân úa nhầu... 
  
Anh đi rồi cách biển rộng sông sâu 
Đời hết vui, lòng tan tác lạnh lùng, 
Sao biết được... Tình chỉ là ảo mộng 
Ôm trái sầu, thầm khóc suốt mùa đông! 
  
Xuân nay, anh hẹn về thăm quê xưa 
Đôi bờ cách trở tháng ngày nắng mưa 
Bụi thời gian phôi phai màu mái tóc , 
Đón Anh về, kể chuyện ước mơ xưa...
...
Ngày tương phùng nước mắt có như mưa? 

Phạm Thị Minh-Hưng
*
image

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét