Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014

CON ĐƯỜNG XƯA ĐÃ THAY TÊN

Cảm Tác bài :

Điệp Khúc Chiều Tháng Ba, Thơ Hư Vô

Người Tình Hư Vô
*
Hình ảnh buồn khóc, hình ảnh buồn nhất

CON ĐƯỜNG XƯA ĐÃ THAY TÊN


Chiều nao em đi gió bay làn tóc,
Phơ phất lá rơi chờ bước chân em
Hồng Thập Tự con đường xưa yêu dấu
Anh đứng chờ một thuở đã thân quen

Ngày tháng nhạt nhòa tìm đâu thấy nữa
Con đường tình yêu lạnh lẽo bóng chiều
Tà áo trắng hững hờ mùa thương cũ
Anh đợi chờ lòng héo úa rong rêu

Đi tìm lại dáng xưa muôn ngõ ngách
Con đường tình nay đã chẳng còn tên
Hình dung mãi, mắt môi xưa con gái,
Vang vọng đâu tiếng em gọi thật gần

Có nhớ không ngày xưa tình vụng dại
Bài hát xanh xao, Biển Nhớ dạt dào
Còn âm hưởng nhịp dương cầm buông chậm
Sài Gòn buồn hiu hắt giữa Tháng Ba...

Phạm Thị Minh-Hưng.
*
image
Hình ảnh buồn khóc, hình ảnh buồn nhất


[Bài cảm tác của ĐHSon]
Anh vẫn nhớ chiều gió bay làn tóc

Nghe mơ hồ nhè nhẹ bước chân em
Hồng Thập Tự, vườn Tao Đàn yêu dấu
Nơi chúng mình hò hẹn đã thân quen.

Đã thân quen từ muôn ngàn kiếp trước
Nay cho dù đường cũ có thay tên
Trong sâu thẵm hồn anh đầy kỷ niệm
Mắt môi em, luôn dịu ngọt êm đềm.

Em dịu dàng mơ hồ như Thánh Nữ
Nhìn trời cao mây trắng nắng vàng phai
Anh khờ khạo ngẩn ngơ hồn hoang dại
Nhớ làm sao, em vóc dáng trang đài.

Áo trắng ngày xưa, thiên thu sầu Biển Nhớ
Tiếng dương cầm buông từng nhịp xanh xao
Ôi, nhung nhớ ngày yêu tình xanh ngát
Sài Gòn tháng Ba, kỷ niệm dâng trào...

Đặng Hoàng Sơn.

Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014

GIẤC MƠ HOA




Giấc Mơ Hoa

Có vạt Quỳ vàng bên triền dốc
Em là hư ảo cõi xa xôi
Ta tìm Em hết nửa đời người
Trong thoáng mộng em về bỡ ngỡ

Triền đất đỏ Quỳ vàng rực rỡ
Nắng mơ màng em đứng kiêu sa
Giữa đất trời ngà ngọc dáng hoa
Là Em đó như trong mộng tưởng...

Đóa Quỳ xưa lộng gió ngàn phương
Nay về đây giữa cõi vô thường
Ta ngơ ngẩn lạc vào cơn mộng
Sắc vàng nồng tỏa ngạt ngào hương

Ngắm nhìn em nồng nàn vô lượng
Chẳng ngại ngần sóng gió phôi pha
Ta chợt tỉnh cõi trần mê hoặc
Muốn cùng Em bước lại Tuổi Hoa...

Phạm Thị Minh Hưng.



Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2014

HOA TÍM LỤC BÌNH - THƠ NHẠC





Hoa Tím Lục Bình


Thương sao hoa tím lục bình,
Lênh đênh sông nước, một mình nắng mưa,
Sáng trưa chiều tối bơ vơ,
Trôi theo dòng chảy biết chờ đợi ai 

Duyên hờ một kiếp ngắn - dài,
Về đâu hoa tím dòng đời về đâu?

Dạt vào rạch cạn chiều nao,
Liu riu sông nước nơi đâu bến bờ? 

Trời cao con nước lững lờ,
Hoa tim tím biếc ngẩn ngơ lối về,

Nước trôi gió cuốn não nề,
Tím đời tím nhánh sông quê thuở nào, 

Chiều hoang sóng gió thì thào,
Thương em, hoa tím bọt bèo bãi xa.

Lục bình trôi nổi đời hoa,
Ngậm ngùi hoa tím... Bến xa đâu tìm...

Phạm Thị Minh Hưng

* 

GIỮ CHÚT HƯƠNG NỒNG





Giữ Chút Hương Nồng

Bụi thời gian vướng đầy tóc mây
Rồi ra...chẳng biết sẽ bao ngày
Thì thôi quên hết thời giông gió,
Yêu đời như thuở ấy, thơ ngây

Vần thơ sao cứ rụng đầy tay
Nhặt vào gom góp giấc mơ say
Lục tìm chi nữa... Tình xa vắng
Ngày lại qua ngày mây vẫn bay...

Kỷ niệm đếm mòn các ngón tay
Gió đời thổi mãi nhạt mầu mây
E ấp hai tà Em áo trắng
Tuổi mộng bao giờ biết nhạt phai...

Ta gặp nhau đây đã bao năm
Thời gian ngần ấy mấy cung trầm
Gặp nhau mầu tóc pha sương muối
Mà lòng cứ ngỡ tuổi mười lăm

Giữ cho nhau nhé chút hương nồng
Dẫu đời bạc bẽo có thành không
Cơn mê một thuở Tình quên lối
Tơ trời lạc bước chẳng hoài mong...

Phạm Thị Minh-Hưng
[Viết tặng người bạn Thời Áo Trắng ngày xưa]