Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ CÙNG NỖI NGẬM NGÙI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ CÙNG NỖI NGẬM NGÙI. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2016

NHỚ MỘT MÙA XUÂN

Bài 101/



NHỚ MỘT MÙA XUÂN

Nhớ mùa xuân cũ vời xa
Tâm tư chết lặng tháng ba dại khờ
Con đường đi học mịt mờ
Đâu em vạt áo xanh mơ hữu tình


Ơ kìa, ngọn gió bình minh
Bỗng dưng lạnh ngắt - giật mình trối trăn
Trời mây ẩn khuất cung hằng 
Tìm đâu thấy nửa vầng trăng nhiệm màu


Ấm êm một thuở bên nhau
Nghe như tiếng gãy nát nhàu đêm hoang
Bàng hoàng lạc dấu thiên đàng
Trần gian lạnh lẽo hoang tàn xác xơ


Cõi tình tan tác tỉnh mơ
Xuân tìm đâu thấy tình hờ hững xa
Ven rừng lá đổ người qua
Suối nguồn khô cạn nhạt nhòa bóng đêm


Những chiều mắt ướt chênh vênh
Hoàng hôn tím ngắt gập ghềnh gió sương

... 
Xuân xưa phai nhạt sắc hương
Ngày xuân tan tác đoạn trường xót xa


Tình đời dâu bể phôi pha
Biển xanh dạo khúc tình ca lỡ làng

Phạm Thị Minh-Hưng 

Bài 102/




TÌNH XUÂN.
Cánh bướm la đà bên khóm hoa 
Vàng xanh đỏ tím lẫn hoa cà 
Hoa bướm, bướm hoa xuân cuống quít 
Mơ màng hoa bướm bản tình ca
Vườn Xuân nao nức xiết bao tình
Hoa cười trước ngõ nắng lung linh
Khoe sắc muôn màu xanh lộc mới
Lộng lẫy Nàng Xuân tươi đẹp xinh

Lụa là thấp thoáng bóng giai nhân
Đâu đây vang khúc hát mừng xuân
Rộn rã lòng người như mở hội
Đón Xuân đằm thắm mộng tràn dâng

Xuân ơi hãy ở mãi nơi đây
Hoa bướm tưng bừng mộng ngất ngây
Bên nhau Xuân nhé đừng xa cách
Muôn thuở tình xuân - tình đắm say...

Phạm Thị Minh-Hưng 
7 Tết Ất Mùi - 25/2/2015

* Bài 103/




Nhạt Nhòa

Này em một giấc bình thường
Mặc đời sóng gió đoạn trường nhé em
Mơ màng điệu nhạc ru êm
Như qua cơn mộng - môi mềm héo khô

Quên đi ngày tháng hững hờ

Mây bay gió thổi bơ vơ canh dài
Bềnh bồng nỗi nhớ phôi phai
Cơn mưa đổ xuống u hoài lối qua

Này em một giấc mơ hoa

Tình thơ mộng đẹp nhạt nhòa bóng đêm
Ngày mai nắng ấm sẽ lên
Cỏ hoa thôi hết muộn phiền gió sương

Bình minh sẽ ngạt ngào hương

Yêu đời yêu mãi đoá hường tình yêu.
Bơ vơ sóng đổ muôn chiều 
Mình em giấc mộng liêu xiêu mỏi mòn

Phạm Thị Minh Hưng
SG. T4-17-6-2015

Bài 104/




ĐỪNG ƯỚC MƠ

Chuông đổ năm xưa giữa giáo đường
Giáng sinh cầu nguyện chuyện yêu đương
Xin Chúa lòng lành tròn nguyện ước
Đêm đông chung bóng tình vấn vương

Rồi một ngày anh chợt vắng xa
Chiều xuân năm ấy tình phôi pha
Vì đâu đành đoạn quên thề hẹn
Anh có biết không mắt lệ nhòa

Noel này Giáo đường không anh
Tình ta xa cách mộng tan tành
Duyên nợ kiếp này chưa nặng gánh
Còn chi mơ ước hỡi trời xanh?

Ai phụ lòng ai tình xót xa
Đời chia hai ngả khóc tình ta
Anh có mơ gì không nơi ấy
Mình em một bóng tiếc ngày qua

Anh còn đâu đó hỡi tình ơi
Em ôm sầu nhớ hồn chơi vơi
Hằng đêm day dứt bao hoài niệm
 - Tình còn chi
... đừng mơ ước xa xôi.!



Phạm Thị Minh-Hưng.

(Bài thơ cho Yth)


Bài 105/



NỤ TÌNH

Tuyết rơi lạnh buốt ngày đông
Co ro e ấp không trung ủ buồn
Hồng hoa nụ đẫm hơi sương
Tìm đâu hơi ấm chiều vương nỗi sầu

Tuyết rơi hoa cỏ xanh xao
Hồn hoa héo úa buồn sao lạ - buồn...
Mong Xuân nắng trải đầy vườn
Tan đi tuyết giá nụ hường nở xinh

Lung linh ấm áp bình minh
Tặng nhau anh nhé nụ tình ngát hương,
Hồng hoa cánh mỏng vấn vương
Trăng vàng soi bóng dòng thương Ngân hà...

Phạm Thị Minh-Hưng

Bài 106


CÀNH LAN TRẮNG

Có phải đôi mình mắc nợ nhau
Dù xa cách trở núi sông sâu
Dù năm tháng cũ xa tầm với
Dù gần gang tấc hay chia phôi?

Ngày ấy vườn xinh có nhiều hoa
Mai vàng hồng đỏ dáng kiêu sa
Pen-se' tim tím mong manh cánh
Lả lướt bên cành Mi-mo-sa

Ngày ấy cành Lan lá biếc xanh
Trong vườn hoa nắng nụ tròn xinh
Lung linh hoa lá lay trong gió
Tình trong e ấp ánh bình minh

Mình đã nợ  gì đây hỡi anh 
Những ngày tháng cũ quá mong manh
Ôi cành lan trắng, tình trong trắng
Bao giờ tìm thấy mộng ngày xanh

Mình đã nợ nhau. thật mất rồi
Cành hoa Lan trắng Giáng hương ơi
Tỏa chi hương ngát thơm ngày cũ
Hư ảo đời nhau giấc mộng đầu...


Phạm Thị Minh Hưng





Bài 107/



Bài Thơ Áo Tím.

Áo tím em ngồi trong chiều mơ
Tóc xỏa bờ vai dáng hững hờ
Khép nép trầm tư bên cửa sổ
Mong chờ một nửa mảnh trăng thu

Màu tím áo em tím mộng mơ
Để ai thơ thẩn lẫn dại khờ
Có phải đã quen từ kiếp trước
Áo tím yêu kiều vạn ý thơ

Em nhớ thương ai vẻ u hoài
Bên con chim nhỏ nhốt lẻ loi
Chim như buồn lắm đang sầu nhớ
Bóng dáng người thương thoáng trong mơ?

Lá thu vàng úa đổ chiều thu
Lối về như trải lụa mong chờ
Bài thơ áo tím tương tư tím
Em có hay tình tôi bơ vơ?

Phạm Thị Minh Hưng.

Bài 108/




TÌM NỬA VẦNG TRĂNG

Anh đã đi em còn nơi đây
Hồn em ngây dại xót xa đầy
Anh xa - xa mãi cùng năm tháng
Một bóng đi về tình đắng cay

Chiều thu mà ngỡ giữa mùa đông
Sao buồn chua chát nhớ âm thầm
Anh có biết lòng em tan nát
Lá vàng tơi tả hồn bâng khuâng.

Bao giờ anh trở lại hỡi anh
Cùng nhau ta dệt lại tình xanh
Như đã hẹn thề năm tháng trước
Dang dở mộng lòng khóc xuân xanh!

Lời thơ anh viết xót xa thay
Đừng buồn cô quạnh tấm thân gầy
Đừng hiu hắt nhớ sầu ly hận
Em hãy tìm anh trong giấc say!

Em đã mơ nhiều những đêm đông
Sao lòng càng trống vắng thinh không
Tình em như chết trong hoang lạnh
Làm sao có được nửa vầng trăng!

Phạm thị Minh Hưng

Bài 109/

Cánh hoa đào như đẹp và bí ẩn hơn trong màn đêm tĩnh lặng



Hãy Là Một Đóa Vô Thường.

Tôi ngồi đối mặt với tôi
Với nguyên một nỗi chơi vơi nhạt lòng
Tôi ngồi xót buổi tàn đông
Làm sao giữ lại chút nồng hương phai

Ô hay, hun hút đêm dài
Như vừa tỉnh mộng có ai bên mình
Phù du một kiếp buồn tênh
Thời gian hờ hững lênh đênh phận người
...

Kiếp người như sao đổi ngôi
Có không - còn mất rã rời vấn vương
Hãy là một đóa vô thường
Cho đời còn chút phấn hương ấm nồng.

Phạm Thị Minh-Hưng.








Bài 110/

 
XUÂN VỀ QUÊ NỘI

Có phải là mơ hay đang sống thật
Giữa đất trời Hà Nội những ngày qua
Về quê xa tìm thời thơ ấu cũ
Gió bão đời mờ xóa giấc mơ hoa

Hà Nội - Thái Bình không còn xa lạ 
Một sớm xuân nồng gió nhẹ chơi vơi
Nỗi nhớ quê xưa hồng lên đôi má
Hà nội - Thái Bình lấp lánh niềm vui...

Lòng nao nao bước vội những ngậm ngùi
Trời vẫn rét nhưng lòng xôn xao nắng
Mãi mãi người ơi, tình quê nồng ấm
Xuân đang về nắng đẹp rộn ràng vui

Mưa đừng rơi, nắng hồng đang vẫy gọi
Náo nức tưng bừng lễ hội đầu năm
Lòng dạt dào bao cảnh đẹp tình thân
Tha thiết quá tình xuân nơi đất Bắc.

Phạm Thị Minh-Hưng


Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2016

GỌI ĐÒ CHIỀU ĐÔNG

Bài 91/




Gọi Đò Chiều Đông.

Em gọi tên anh suốt canh trường
Tay quờ quạng gối đâu người thương
Môi mắt hững hờ lòng cô quạnh
Giá buốt vật vờ nhung nhớ vấn vương

Em gọi anh - gọi đò chiều đông
Đò xa heo hút gió mịt mùng
Con đò yêu dấu em nào thấy
Mây trời xám ngắt thủy triều dâng

Gọi anh - anh ở đâu buồn trông
Ngày nao thuyền mộng đã xuôi dòng
Bây giờ bến cũ sầu riêng bóng
Tìm đâu yêu dấu ngát hương nồng!

Anh lạc nơi đâu đời rêu phong
Cõi tình em vàng võ long đong
Bao đêm đông giá sầu hiu hắt
Em còn gì đời băng tuyết lạnh lùng!

Anh hỡi về đi một buổi chiều
Đời em thôi lẻ bóng liêu xiêu
Xuân-Hạ-Thu-Đông em mãi đợi
Sợi tình anh khâu vá dấu yêu!

Phạm thị Minh-Hưng
(Viết cho những cuộc tình dang dở)
*
Bài 92/


Hoa Tím Lục Bình.

Thương em hoa tím lục bình
Lênh đênh sông nước một mình nắng mưa
Sáng trưa chiều tối bơ vơ
Trôi theo dòng chảy biết chờ đợi ai


Duyên hờ một kiếp ngắn-dài
Về đâu hoa tím dòng đời về đâu
Dạt vào rạch cạn chiều nao
Liu riu sông nước tìm đâu bến bờ?


Trời cao con nước ơ thờ
Hoa tim tím biếc ngẩn ngơ lối về
Nước trôi gió cuốn não nề
Tím đời tím nhánh sông quê thuở nào


Chiều hoang sóng gió xôn xao
Thương em hoa tím bọt bèo bãi xa.
Lục bình trôi nổi sóng xô
Ngậm ngùi hoa tím mộng mơ duyên hờ.

Phạm Thị Minh Hưng

*
Bài 93/


Tình Ca Biển



TÌNH CA BIỂN

Em bờ cát trắng dịu êm
Nước tràn sóng vỗ ngày đêm miệt mài
Thùy dương vi vút ru ai
Biển xanh bọt trắng hôn hoài cát em

Gió mơn man nhẹ bờ êm
La đà dương liễu cành mềm đong đưa
Sóng ầm ì sóng sớm trưa
Gió hòa khúc nhạc vi vu biển chiều

Cát vàng in dấu chân yêu
Dã tràng se sắt ít nhiều xót xa
Mặc cho sóng gió, ngày qua
Nắng cháy mặc nắng mây mưa mặc trời

Làm sao ngăn sóng biển khơi
Làm sao ngăn được những lời biển ru
Rộn ràng biển vẫn nghìn thu
Hôn em bờ cát tình thơ bốn mùa

Tình như ngọn thủy triều xưa
Ngày đêm sớm tối vẫn mơ cát mềm
Hoàng hôn biển bước vào đêm
Bờ em cát trắng sóng quên lối về

Rồi mai chợt tỉnh cơn mê
Biển tình sóng mãi vỗ về cát xa
Ngàn năm biển vẫn mặn mà
Tình ca biển sóng thiết tha ngọt ngào

Phạm Thị Minh-Hưng.

*
.Bài 94/




Có Kịp Giấc Xuân

Âm thầm lặng lẽ ngóng trông ai
Trời đêm lạnh lẽo gió hiên ngoài 
Chờ đợi ai lòng hoài ước mộng
Nến đỏ rượu hồng với nhớ nhung!

Mùa đông giá rét sắt se lòng
Sao trời ẩn khuất thiếu trăng trong
Khung cửa hững hờ đầy sương phủ
Hồng hoa trước gió cánh rưng rưng...

Có nhớ gì không lời hẹn xưa
Mùa thương ngày cũ đã xa mờ
Xuân hạ thu đông buồn tuyết đổ
Muộn màng - Tình đã chẳng như mơ!

Mùa xuân đang đến thoáng bâng khuâng
Gió khuya xào xạc ngỡ bước chân
Người yêu xa vắng hoài trông ngóng
Tình hỡi có về kịp giấc Xuân?

Phạm Thị Minh-Hưng 

*

.Bài 95/





Bốn Mươi Năm Tình Cũ 

Bốn mươi năm gặp lại 
Tình vẫn muốn lên ngôi
Như mắt môi mười sáu
Đợi chờ ánh nắng mai!

Hôm nay tay trong tay
Tình đong đầy mắt say
Nụ cười tươi ngọt mật
Còn đây tình chưa phai!

Tình xưa cứ đong đưa
Dù khoảnh khắc như mơ
Quên cảnh đời ngang ngửa
Cùng ôn lại ngày thơ

Hãy cứ vui cứ mơ 
Tình ngây thơ nhung lụa
Đời qua nhanh như gió
Đừng để tình bơ vơ...
...

Chưa nhìn rõ mặt nhau
Đã chia tay vội vã
Biết làm sao chối bỏ
Phận người... Tình xót xa...

Phạm Thị Minh-Hưng


.Bài 96/




SÀI GÒN MƯA NHẠT NHÒA

Tôi trở về đây gió lạnh lùng
Sài Gòn chiều nhạt nắng mênh mông
Tìm tên đường cũ tìm đâu thấy
Bâng khuâng một bóng bạc tơ lòng

Đã cách người ơi mấy núi sông
Con thuyền xưa lạc bến hư không
Mộng vỡ tan rắc rơi kỷ niệm
Tình đời vẫn một nỗi long đong

Sài Gòn mưa buồn rơi nhạt nhòa
Phố xưa lặng lẽ bóng người qua
Ngút ngàn mưa sợi thương sợi nhớ
Xót xa tình mộng đã phôi pha.

Giọt mưa nhỏ xuống mái tôn buồn
Hoàng hôn xám ngắt giữa màn sương
Mưa giăng mờ mịt sầu hoen mắt
Một thuở vàng son lạc cuối đường...

Phạm Thị Minh-Hưng.

Bài 97/



Dạ Khúc Tình

Dấu yêu hỡi tháng ngày phôi pha 
Có tiếc tình thơ mộng nhạt nhoà 
Ghế đá còn đây sầu lẻ bạn 
Thương ngày hạ cũ Phượng bay xa

Làm sao níu được thời gian lại  
Dệt mộng ngàn hoa nắng thiết tha
Sẽ hát bài ca xưa " Dạ Khúc " 
Tình như biển rộng ... Sóng hoan ca...

Phạm Thị Minh-Hưng

*.Bài 98/

GIÓ BỤI TÌNH XA...

Anh về lòng mừng vui khấp khởi
Mùa thu vàng, lá úa sầu khơi
Gió heo may thoáng lạnh chơi vơi
Bay vạt áo phai mầu năm tháng




Anh hụt hẫng nỗi sầu lắng đọng
Đường thay tên lối cũ thương mong
Căn nhà xưa chẳng còn ai nữa
Tình mỏi mòn trống vắng thinh không


Anh nghĩ đời buồn như ảo mộng
Tiếng ve sầu khóc chuyện ly tan
Phượng rơi rụng tả tơi theo gió
Em đâu áo trắng - tình bơ vơ!

Chỉ còn anh lạc loài ảo vọng
Ôm ấp hình hài với hư không,
Con đường xưa kỷ niệm âm thầm
Anh sầu thương đếm bước lạnh lùng


Cánh phượng bay tan tác chiều mưa
Bâng khuâng khóe mắt giọt lệ thừa
Ai biết lòng người như chiếc lá
Vô tình gió cuốn lạc đường xa!

Phạm Thị Minh-Hưng.
Thứ 6 - 27/3/2015 

Bài 99/



Xuân Nhớ Nhung

Xuân đã về đây với mọi nhà
Người còn ở mãi chốn nào xa
Mai vàng đào thắm rung rinh gió
Rụng từng cánh mỏng úa màu hoa

Hoa nhớ thương người đi biệt tăm
Em ngày xưa ấy tuổi trăng rằm
Vắng bóng bao năm chưa gặp lại
Mái tóc bạc mầu tình lặng câm...

Làm sao quên được phút chia xa
Lòng ngẩn ngơ sầu dạ thiết tha
Cứ ngỡ người đi rồi trở lại
Ai biết tình sương khói nhạt nhòa

Đời cứ hững hờ lặng lẽ trôi
Nhớ nhung nguyệt lạnh những đêm vơi
Trăng lên trăng đứng ngoài song cửa
Tiếng đàn ai tấu khúc ngậm ngùi

Phạm Thị Minh-Hưng 

Bài 100/
  

XUÂN HỘI NGỘ
( CN tuần 2 sau Tết)

Đón xuân mới nụ hoa xinh như mộng
Áo khoe màu đỏ tím lẫn xanh hồng
Xuân hội ngộ đẹp như một giấc mơ
Ghi khắc nơi đây ấm áp dấu tình nồng
Bốn mươi năm vẫn còn nguyên kỷ niệm
Mãi trong ta mái trường xưa lưu luyến
Tà áo dài xanh vương vấn đến bao giờ
Dù dâu bể nổi trôi, hãy vui đừng hững hờ 
Mai cúc vàng áo em hồng xanh đỏ
Đón xuân về gặp gỡ thật tình cờ
Bốn mươi năm như một cuộc hẹn hò
Cùng tìm lại chút tình xưa dang dở
Tay trong tay bao kỷ niệm xanh mầu
Tuổi mộng ngọt ngào nay biết tìm đâu
Giây phút bên nhau.cõi tình chất ngất
Mặc thời gian nhạt nhòa. cay đắng xót xa...
 
Phạm Thị Minh-Hưng