Thứ Sáu, 17 tháng 1, 2014
NHỮNG BÀI THƠ XUÂN_PTMINH-HƯNG
Bên thềm Năm Mới tiễn đông đi Hồng Lan Đào Cúc cùng khoe sắc Bình minh đua nở dáng xuân thì. Vui mừng đón Tết ngỡ như mơ Áo quần xúng xính bên ba mẹ Thong thả chơi Xuân dạo chợ hoa. Thẫn thờ mong nhớ bóng người xa Tết về rồi đấy, người đâu nhỉ Cây Đào trước ngõ thắm màu hoa. Sức khỏe bình an đến với ta Năm cũ vừa qua năm mới tới An khang - Phước - Lộc - Thọ Chúc nhau trăm tuổi mãi không già, Yêu đời yêu mãi Nàng Xuân mới, Tiếng cười vang, rộn rã muôn nhà... | Nàng Xuân ơi cả đất trời mong đợi Muôn cánh hoa dâng hết nét rạng ngời Cành lá thắm căng đầy xanh mượt lộc Hạt sương mai lấp lánh cỏ non tươi Đón mừng Xuân sắm sửa rộn ràng vui Thời gian nghe chầm chậm phút chia phôi Đang đếm ngược còn đâu ngày tháng cũ Chút ngậm ngùi tiễn bước tháng năm đi Chút dư hương thăm thẳm xót xa gì Như pha lẫn trong niềm vui hớn hở Xuân thắm ngời rực rỡ vạn niềm vui Xuân, Xuân ơi muôn hoa tươi khoe sắc Đón chào Xuân bừng nở khắp nơi nơi Đón Chúa Xuân khắp chốn reo mừng Cùng hát bài ca "Xuân Đã Đến Rồi" Vang vang tiếng cười lả lơi...muôn nơi, ...Nàng Xuân ơi. |
Màu xanh đỏ tím đính kim sa Hay vàng óng ả tô nhan sắc Lụa mỏng hoa cà dáng thướt tha... Hoàng lan rực rỡ buổi chiều xưa Hay màu phượng đỏ sân trường cũ Tím cánh hoa sim mộng hững hờ? Xanh màu lộc biếc lá tươi cành Ngàn hoa nở rộ bừng hương sắc, Nhuộm thắm hồn thơ... Hay hồng lụa nõn cánh Đào phai Làm duyên thục nữ mừng Xuân mới Yểu điệu hường nhan, | Xin cho nhắn gởi chút xôn xao Chút tình hư ảo bay theo gió Về ngả trời Xuân có nắng đào Cánh hoa hồng đỏ, má hây hây Mảnh tình sao sáng, tình say đắm Mộng chẳng vơi, tinh ăm ắp đầy. Trời xanh biêng biếc, chút hư hao Và chút bâng khuâng về nẻo ấy Tình có là mơ, có khát khao? Nương theo cánh gió nắng xuân đào Ngan ngát hương thơm, tình vời vợi Tình xuân nồng thắm, mộng xinh sao! |
Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014
DÁNG XUÂN_Thơ PTMH Cảm tác ÁO XUÂN THÌ_Hư Vô
ÁO XUÂN THÌ
Ơn em,
áo Tết đã vàng
Đàn chim vỗ cánh dung nhan
dậy thì
Tôi về mất dấu
thiên di
Đường năm bảy ngả biết đi
lối nào?
Vườn xưa
nắng ở trên cao
Bóng nghiêng chưa tới lối vào
áo em
Cảm ơn,
phố vẫn trinh nguyên
Để tôi giấu kín tôi riêng
hình hài.
Đường nào
mái tóc chẻ hai?
Nhánh chia Đề Thám cho
dài Lý Bôn
Từ em,
đôi mắt biết buồn
Áo bay
cuốn góc linh hồn tôi theo.
Tay trần che giấc
chiêm bao
Dáng xuân mù mịt tơ nhầu
đáy gương
Lối về
mất dấu uyên ương
Tôi nghe đã tới cuối đường
bơ vơ…
Hư Vô
Tà đôi vạt xẻ, bờ mi lụa đào...Áo em trắng xóa xuân thìDÁNG XUÂNKiêu sa cánh mỏng mơ màng Tường Vi
Cành Mai ngõ trước trổ vàng
Dáng hồng thục nữ, dịu hiền vóc maiMong chờ gót ngọc bên thềmSân trường cỏ mọc xanh xaoNắng trưa đứng đợi lối nào có em
Em về đâu đó chở hồn tôi theo.Lan Đào khoe sắc tỏa hươngTóc thề buông xỏa bờ vaiThơ ngây đôi tám tuổi hay dỗi hờn
Tìm nhau lạc dấu thiên đườngNgẩn ngơ trở giấc chiêm baoDáng Xuân là lụa, tình nào ngát hương
Tuổi hồng nhuộm tím nỗi buồn hoang vu...
Phạm Thị Minh-Hưng.
Cành Lan Trắng
**
Trang Thơ - Nhạc:
Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014
MÂY BÂNG KHUÂNG - Thơ PTMinh Hưng
MÂY BÂNG KHUÂNG - Thơ PTMinh Hưng
-Nhạc Mai Đằng - Ca Sĩ Tâm Thư
PPS Cảnh Đà Lạt - StevenNgo-Bùi Phương
http://youtu.be/LdERfBO3gzg
**
Mây trắng bâng khuâng nắng hạ vàng,
Mây đùa bên gió, mây thênh thang,
Về đâu bờ bến nào, mây hỡi,
Có tiếc ngày qua - Mộng vỡ tan
*
Mây trắng bâng khuâng, chiều mênh mang,
Về đâu mây hỡi, nẻo xa ngàn,
Làm sao có được ngày yêu dấu,
Mưa buồn, mây biền biệt lang thang.
*
Bâng khuâng mây trắng, tình chơi vơi,
Đường xa muôn lối, có vui gì,
Có đợi chờ ai nơi nẻo cũ,
Còn đâu - Ngày tháng sẽ dần vơi.
*
Mùa đông, rét mướt, mây về đâu,
Ngàn hoa ủ rũ, cảnh âu sầu
Bàng bạc u buồn, tình hiu hắt,
Tìm đâu, mây trắng đã xa xôi.
*
Mây không có tuổi, già chi mây,
Bay hoài, không mỏi, khoảng trời xa,
Phương trời lộng gió, xôn xao nắng,
Mặc tình đời, bể dâu, phôi pha...
Phạm Thị Minh-Hưng.
Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014
Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014
BẢN GIẢI MÃ 1 - NỖI NIỀM CỦA CON_Ythnguyen
NỖI NIỀM
CỦA CON
Bố ơi! Có hiểu chăng lòng con?
Nỗi lòng còn thơ dại,
Bố ơi! Bố nghe con nói không?
Những lời nói vô cùng âu yếm,
Luôn bắt đầu bằng hai tiếng:
“Bố ơi”!
***
Mười mấy năm qua rồi,
Tình con thành oán hờn, mật đắng,
Đau đớn chưa, Bố bỏ chúng con
rồi!
Không nuôi dưỡng, không một lời
thăm hỏi,
Thế mà khi ra đi, Bố nói:
Đời Bố hết rồi, chỉ vì hạnh
phúc của chúng con!
Nay bang Cali, hẳn Bố vẫn còn,
Sống ở đấy, nhưng dấu con địa
chỉ,
Có lẽ nào một sự thật rất ư
mai mỉa,
Và sượng sùng, được minh chứng
ngày nay.
Dù tất cả bà con nội ngoại bên
này,
Vẫn tin tưởng vào tư cách
thanh cao ngày xưa của Bố,
Nên khi Bố biệt tăm, con vẫn
ngỡ:
Có thể, Bố đã gặp tai nạn thình
lình,
Hoặc đang miệt mài theo đuổi
một lý tưởng cao xa.
Dù trời đất bao la,
Vẫn có dịp tình cờ, cho một
người quen thân quả quyết:
Đã gặp Bố đi (hai người)
trong một tiệm ăn!
***
Đang khi đó, nơi quê nhà, chúng
con vẫn sống:
Vừa đi học, vừa trồng thêm ngô,
khoai, sắn,
Để góp thêm vào số lương thực
hàng năm.
Có những buổi trưa, nắng nồng
như thiêu rám,
Mấy mẹ con nằm sóng soài, sau
khi mệt lả vì cần lao!
Hay có những chiều cơn mưa Hè
đổ sớm,
Đứng nép vào nhau, dưới tán lá
xòe của một gốc cây,
Sóng Lá(*) xù xì, nước mắt dâng
đầy,
Rơi lã chã, giọt mưa tuôn,
hay mồ hôi đổ?
Hay dòng nước mắt đã hòa lẫn
mồ hôi!
Bố có bao giờ biết đến Bố ơi!
Dù thiếu thốn, chơi vơi trước
ngưỡng cửa cuộc đời,
Vất vả, khó nghèo, con đâu dám
quản,
Chỉ nhức nhối vô cùng về tin
tức của người đi:
Trốn trại, vươt biên, Bố đã mưu
cầu được gì?
Ngoài, đánh mất danh dự lương
tâm,
chối bỏ mối tình thân vì một
người vợ mới?
Sang đổi vợ, lời thế gian đã
nói,
Ba núm ruột của mình, Bố cũng
đành dứt bỏ hay sao?
***
Trời cao, ơi hỡi Trời cao!
Đâu còn có chén đắng nào đắng
hơn?
Bố con: vượt được đại dương,
Giờ, chịu chết đuối trong mương
sặc bùn!
Lạy Ngài! Xin rủ lòng thương,
Sáng soi tâm hồn, Bố tỉnh cơn
mê!
Ythnguyen / GA.
(Viết theo tâm sự của Mẹ con
chị NMH ở Căn Cứ 3, XH, XL, ĐN)
(*) Loại cây đặc trưng của Rừng
Lá. Búp lá dài, tước ra từng phiến
mỏng, dùng làm giây cột rất
chắc.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)