Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

BẢN GIẢI MÃ 1 - NỖI NIỀM CỦA CON_Ythnguyen




NỖI NIỀM 
CỦA CON

 Bố ơi! Có hiểu chăng lòng con?
Nỗi lòng còn thơ dại,
Bố ơi! Bố nghe con nói không?
Những lời nói vô cùng âu yếm,
Luôn bắt đầu bằng hai tiếng: “Bố ơi”!

                 ***

Mười mấy năm qua rồi,
Tình con thành oán hờn, mật đắng,
Đau đớn chưa, Bố bỏ chúng con rồi!
Không nuôi dưỡng, không một lời thăm hỏi,
Thế mà khi ra đi, Bố nói:
Đời Bố hết rồi, chỉ vì hạnh phúc của chúng con!
Nay bang Cali, hẳn Bố vẫn còn,
Sống ở đấy, nhưng dấu con địa chỉ,
Có lẽ nào một sự thật rất ư mai mỉa,
Và sượng sùng, được minh chứng ngày nay.
Dù tất cả bà con nội ngoại bên này,
Vẫn tin tưởng vào tư cách thanh cao ngày xưa của Bố,
Nên khi Bố biệt tăm, con vẫn ngỡ:
Có thể, Bố đã gặp tai nạn thình lình,
Hoặc đang miệt mài theo đuổi một lý tưởng cao xa.
Dù trời đất bao la,
Vẫn có dịp tình cờ, cho một người quen thân quả quyết:
Đã gặp Bố đi (hai người) trong một tiệm ăn!

                          ***
                      
Đang khi đó, nơi quê nhà, chúng con vẫn sống:
 Vừa đi học, vừa trồng thêm ngô, khoai, sắn,
Để góp thêm vào số lương thực hàng năm.
Có những buổi trưa, nắng nồng như thiêu rám,
Mấy mẹ con nằm sóng soài, sau khi mệt lả vì cần lao!
Hay có những chiều cơn mưa Hè đổ sớm,
Đứng nép vào nhau, dưới tán lá xòe của một gốc cây,
Sóng Lá(*) xù xì, nước mắt dâng đầy,
Rơi lã chã, giọt mưa tuôn, hay mồ hôi đổ?
Hay dòng nước mắt đã hòa lẫn mồ hôi!
Bố có bao giờ biết đến Bố ơi!
Dù thiếu thốn, chơi vơi trước ngưỡng cửa cuộc đời,
Vất vả, khó nghèo, con đâu dám quản,
Chỉ nhức nhối vô cùng về tin tức của người đi:
Trốn trại, vươt biên, Bố đã mưu cầu được gì?
Ngoài, đánh mất danh dự lương tâm,
chối bỏ mối tình thân vì một người vợ mới?
Sang đổi vợ, lời thế gian đã nói,
Ba núm ruột của mình, Bố cũng đành dứt bỏ hay sao?

                          ***
Trời cao, ơi hỡi Trời cao!
Đâu còn có chén đắng nào đắng hơn?
Bố con: vượt được đại dương,
Giờ, chịu chết đuối trong mương sặc bùn!
Lạy Ngài! Xin rủ lòng thương,
Sáng soi tâm hồn, Bố tỉnh cơn mê!

Ythnguyen / GA.
(Viết theo tâm sự của Mẹ con chị NMH ở Căn Cứ 3, XH, XL, ĐN)

(*) Loại cây đặc trưng của Rừng Lá. Búp lá dài, tước ra từng phiến
mỏng, dùng làm giây cột rất chắc.

Thứ Tư, 8 tháng 1, 2014

TIẾNG ĐÀN ĐÊM ĐÔNG - Thơ PTMinh-Hưng - Nhớ Một Thời...





Cuối đông giá lạnh tê người
Có còn nhau chốn chơi vơi xa nào
Dương cầm thánh thót ngân cao
Âm thanh trầm bổng lao xao mơ hồ

Nghe như biển sóng vật vờ
Đêm đông bãi vắng chẳng chờ đợi ai
Buồn hơn chiều nắng Thu phai
Tuyết rơi trắng xóa đường dài xa xăm

Còn gì ngày tháng âm thầm
Tình xanh nay đã phù vân ảo mờ
Nhìn quanh mộng chẳng là thơ
Tiềng dương cầm lạnh, hững hờ - hư không...

Cầm bằng một kiếp sầu đông
" Cuốn theo chiều gió " long đong mỏi mòn
Tình xưa có lại hoàn không!
Tiếc chi ... một đóa phù dung úa tàn,

Tiếng đàn bao nỗi thở than...
Một mình ngã phím đàn trầm xót xa.

Phạm Thị Minh-Hưng

*

   



Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014

NỐT LẶNG PHÍM DƯƠNG CẦM

Tiếng Dương Cầm_Văn Phụng - Nốt Lặng Phím Dương Cầm...


Nốt Lặng Phím Dương Cầm



NỐT LẶNG PHÍM DƯƠNG CẦM

Tiếng đàn thẫn thờ, nhịp tim buông chậm
Dấu tình sầu còn vương vấn ngày đêm
Hơi thở nghẹn ngào hay là ngấn lệ
Bởi mong chờ dẫu mòn mỏi chưa quen

Phím dương cầm đứng im nơi dấu lặng
Tái tê người bên nốt nhạc xanh xao
Có còn không chút dư tình Tháng Chạp
Mong manh đất trời...Hay thất lạc nhau

Thinh không ngọn sóng lao đao đáy vực
Tiếng đàn ai bay bổng cõi mơ hồ
Tìm đâu hư vô gõ xuống cung tơ
Thoáng qua rồi có kịp níu giấc mơ!

Tuyết lạnh lẽo phủ hàng cây Tháng Chạp
Đông úa tàn cây cỏ dẫu trăm năm
Mây xám co ro mặt trời ủ rũ
Kìa dáng ai, nghiêng ngả phím dương cầm...

PTMinh-Hưng.

Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2014

Tình Mẹ - Nhật Vy - Nguyễn Nhất Huy

TÌNH MẸ
Nhạc Nguyễn Nhất Huy
Tiếng hát Nhật Vy - BP
*
 
 

Khẽ ngắt nụ hồng cài lên mái tóc xanh mẹ yêu
Tóc rối một đời vì năm tháng chở che đời con
Khi thơ ấu con nào đâu có biết
Mẹ lặng lẽ trong ngàn nỗi muộn phiền
Dù bao gió mưa tình mẹ vẫn thiết tha êm đềm

Mẹ là những tiếng hát ấm áp ru con khi đông lạnh về
Mẹ là những ánh nắng lấp lánh đưa con đi trên đường quê
Để con khôn lớn lên dang rộng đôi vai
Rồi đưa chân bước đi theo từng đêm vui.
Mẹ vẫn thứ tha dù cho con mang bao nhiêu lầm lỗi
Mẹ đã có phút dấu nước mắt cho con thơ ngây nụ cười
Mẹ đã có những lúc thức trắng cho con bao đêm ngủ say
Ngày con nâng bó hoa xinh chào tương lai
Mẹ cô đơn đứng bên hiên đầy mưa bay
Trên mỗi bước đi, xin mãi khắc ghi tình mẹ bao la biển trời. ..


Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014

Thơ Ythnguyen - Lê Cát Trọng Lý - Như Là




Thơ Ythnguyen
*
Yêu màu đen

Xin hỏi người: sắc màu nào đôn hậu?
sắc màu nào bí ẩn, khiêm nhu?
sắc màu nào cho y phục các nữ tu?
và những đấng nam nhi không vấn vương trần thế?

chẳng phải đó sao?
màu đen: đôn hậu,
màu đen: bí ẩn, khiêm nhu,
đã chọn làm màu áo cho nhà tu,
đẹp biết mấy, ôi màu đen huyền bí!

vì lẽ gì, người băn khoăn, rối trí,
khi tôi mặc bộ đầm dài chấm gót, màu đen,
tôi vẫn tưởng là dễ coi, kín đáo,
trang nhã hơn các bộ Âu phục!
cớ sao, người lại nghĩ :
trông như “người mẫu”, dự lễ hội mới về?!
và không biết phải “đối phó” làm sao,
với đám bạn bè nghịch tinh, thích trêu chọc.
nên đành lòng trốn họp, tránh đi.
(dù lâu nay vẫn tự nhận: mình rất “lì”)!

thoạt nghe, tôi chỉ mỉm cười,
“thấm” rồi, mới thấy là người “ngộ” ghê?
người lấy quyền gì để trách chê?
đòi phạt tôi thế này, thế nọ?
tôi thế đấy: lọ lem và lập di,
khắp rừng người, tôi chẳng giống ai!
không luận tranh ai đúng, ai sai,
chỉ muốn được một lần cho nói rõ:
Yth, là như thế đó,
khen, chê, thương, ghét…tùy mỗi người!

Ythnguyen

*

XIN ĐỪNG HỎI

Xin đừng hỏi, vì sao tôi hay khóc
Nước mắt tràn chỉ tại quá đầy thôi
Hạnh phúc đâu riêng chỉ ở tiếng cười
Tôi còn thấy dịu êm bằng nước mắt

Không khóc được đời u buồn chất ngất
Lệ cạn rồi, lòng rạn nứt khô khan
Hạnh phúc xót đau sẽ thấy dâng tràn
Khi nước mắt tuôn môi sầu khô héo

Tôi đa cảm, nên Trời cho hay khóc
Khóc khi sầu và khóc cả niềm vui
Nụ cười thoảng qua, nước mắt ngậm ngùi
Mặn tinh khiết trên môi tôi đằm thắm!

Người yêu tôi ngày xưa thường lo lắng
Khi thoáng nhìn giọt nước mắt tôi rơi
Nhẹ lắc đầu, tôi khẽ mỉm miệng cười:
Dòng nước mắt cuốn nỗi buồn đi mất,
(Em không sao)!

Ythnguyen. 

Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

GÓT HÀI CÔ TẤM


https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhtLkcIGza5ck0dFGUa0wbK5kIl-YxpGe87cmyVfoA_jg3yLlUeFnjb-7YB0XbXEVO3xaqQM3iI-sCawkzv5pPyBw1Ni0ARXfpRW5_w3sKxvpf1IEUpfbrtmWUCpZEqi1SN2UGRCA_FO8Po/s1600/Do+Van+Du+1.jpg
                           Tranh_Đỗ Dư74

Gót Hài Cô Tấm
 

Thương em bùn lấm gót hoa  
Đường trần cô quạnh ngày qua ngậm ngùi  
Thương em vất vả tả tơi  
Tuổi hồng sớm tối cõi đời cút côi
 

Phận em năm tháng nổi trôi 
Biết bao cay đắng dập vùi gian nan  
Thương em tuổi nhỏ dịu dàng  
Áo xe -  Phép lạ ...Đêm Hoàng Cung say...
 

Nhịp nhàng luân vũ ngất ngây 
Hoàng Tử - Tiên Nữ đêm này truy hoan  
Phút giây thần thoại huy hoàng  
Tình yêu ngọt lịm mộng vàng hóa thân
 

Giữa đêm trở gió bàng hoàng,
Còn đâu xe - ngựa đài trang êm đềm,  
Còn đâu xiêm - áo tơ mềm  
Bụi hồng gió cuốn...lời nguyền vô ngôn
 

Đâu rồi dáng nguyệt hương nồng 
Chân trần cuống quít - Tình hồng đâu em,  
Hài hoa đánh rớt bên thềm...
Tình thiên thu - Sợi lụa mềm mắc giăng...
 


Phạm Thị Minh-Hưng.
[ Cảm tác 
Theo Hồn Thơ Em_Như Thương ]
*
GÓT HÀI CÔ TẤM
[CN 14/9/2014 trong BV Hùng Vương_Ngân-Tom]


Thương em bùn lấm gót hoa  
Đường trần cô quạnh ngày qua ngậm ngùi  
Thương em vất vả tả tơi  
Tuổi hồng sớm tối cõi đời cút côi 
 

Phận em năm tháng nổi trôi 
Biết bao cay đắng dập vùi gian nan  
Thương em tuổi nhỏ dịu dàng  
Áo xe -  Phép lạ ...Đêm Hoàng Cung say...
 

Nhịp nhàng luân vũ ngất ngây 
Hoàng Tử - Tiên Nữ đêm này hoan ca 
Phút giây thần thoại ngọc ngà
Tình yêu ngọt lịm đậm đà hương cau
 

Giữa đêm trở phép nhiệm màu
Còn nhung gấm lạc nhau trước thềm,  
Còn đâu xiêm - áo tơ mềm  
Bụi hồng gió cuốn...lời nguyền vô ngôn 
 

Đâu rồi dáng nguyệt hương nồng 
Chân trần cuống quít - Tình hồng đâu em,  
Hài hoa đánh rớt bên thềm...
Tình thiên thu - Sợi lụa mềm mắc giăng... 
 


Phạm Thị Minh-Hưng.
[ Cảm tác 
Theo Hồn Thơ Em_Như Thương ]