Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

Ca Khúc Về Cha

Ca Khúc Về Mẹ

Nửa Vòng Trái Đất_PTMH - Thuyền Bỏ Bến Sông_HH



Nửa Vòng Trái Đất là đâu
Nơi trưa nắng đổ, nơi nhàu bóng đêm,
Em say giấc ngủ ấm êm,
Còn Anh lạnh giá giữa miền tuyết rơi,
Ở đây, gà gáy sương mai,
Nơi ấy, chiều đã trôi dài hoàng hôn,
Saigon, nắng rát, mưa tuôn,

Nơi Anh tuyết giá, mây buồn, lạnh căm,
Trùng dương cách trở xa xăm,
Vì đâu trời đất âm thầm cách chia,
Bơ vơ không có lối về,
Ngày đêm, sớm tối, cơn mê võ vàng!
Ai xui vận nước ngổn ngang,
Tình riêng trăm nỗi bẽ bàng, ngóng trông
Phạm Thị Minh-Hưng

**
THUYỀN BỎ BẾN SÔNG
Vì đâu thuyền bỏ bến sông,
Kẻ đi người ở, cho lòng vấn vương.
Anh giờ thân gởi tha phương,
Em còn ở lại quê hương thẫn thờ.
Ngày xưa một thuở đợi chờ.
Sông sâu lỡ nhịp, bến bờ xa xôi.
Đêm đêm ôm gối lệ rơi,
Ngày buồn, nhớ đứng nhớ ngồi phương xa.
Rồi mai nhật nguyệt phôi pha,
Hoa xưa tàn tạ, tình ta nhạt nhòa.
HH
**



Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013

Trăng Đào Nguyên - Nhạc_Tranh Vẽ của Hoa Sơn


Trăng Đào Nguyên
Nhạc và lời: Hoa Sơn Lê Minh Luân
Cảm tác từ Thiên Thai và Tống Biệt
Ca sĩ: Xuân Phú
Trăng Đào Nguyên
Trăng vàng treo mối tình buồn
Đàn trầm buông tiếng than
Đường trần gian duyên lở làng
Bồng Lai tiếc thương
Còn đâu lối xưa làng cũ

Đêm biệt ly trăng buốt lạnh hồn
Bầy hạc trắng nỉ non
Ngọc Tuyền trôi xa ngút ngàn
Tìm đâu Giáng Hương
Trần gian biết bao sầu vương
Thoáng trong giấc mơ về Đào Nguyên
Làn mây trôi lơ lững khoang thuyền
Muôn nghìn hoa lá rơi thềm trăng
Nồng nàn hương ngọt ngào âm sắc
Gió ru tiếng sáo đàn rền vang
Nghìn âm ba se sắt tơ lòng
Ôi thời gian nhớ nhung duyên trần mang
Một lần đi nghìn trùng cách xa
Hoa đào rơi luống ngậm ngùi
Nợ duyên chỉ thế thôi
Đàn hạc bay xa khuất trời
Vầng trăng xẻ đôi
Sầu thương biết bao giờ nguôi
Hoa đào rơi luống ngậm ngùi
Một đêm bước xuống trần ai
Từ đường mây đưa tiễn chàng
Trần duyên vỡ tan
Nghìn năm ….khóc trăng …. Đào Nguyên

Tranh vẽ của Hoa Sơn