Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2016

biển khóc tình chia xa

BIỂN KHÓC TÌNH CHIA XA



BIỂN KHÓC TÌNH CHIA XA...

Chiều nay biển khóc giữa hư không
Trăm ngàn xác cá trắng mênh mông
Biển đang chết đấy đời đang chết
Lớp sóng thương đau biển oán hờn...

Xô dạt thuỷ triều cá trắng phau
Nổi trôi trên con sóng bạc màu
Cát vàng thôi hết thời mơ mộng
Bơ vơ thuyền nhỏ ngóng về đâu?

Chẳng còn gì nữa biển xanh ơi
Đau thương tan tác cả khung trời
Tiếng sóng hờn oan vang vọng lại
Biển khóc than ... tình biển ngậm ngùi!

Biển vật vã tiễn trăm ngàn xác cá
... Vào tận bờ cát trắng ... Lệ châu sa
Hồn cá hỡi, vật vờ nơi đâu... có thấu
Biển thương đau - Tình đang chết ... nhạt nhoà!...

Phạm Thị Minh-Hưng
T7-30/4/2016-SG.



khóc biển

KHÓC BIỂN















KHÓC BIỂN

Nghe chăng hồn biển xót xa
Rưng rưng mắt ướt biển ngà đắng cay
Thủy triều sóng đổ sầu lay
Biển bờ hoang vắng tình ngây ngây buồn

Cõi lòng trống trải mưa tuôn
Vì đâu biển hỡi ngọn nguồn đớn đau
Cát vàng xác cá trắng phau
Ngậm ngùi nắng gió nỗi sầu chênh vênh

Sóng xô bao nỗi gập ghềnh
Biển xanh thương tội ngày đêm dật dờ
Chẳng là ác mộng cơn mơ
Ngàn thu sóng biếc vỗ bờ xôn xao

Hôm nay biển sóng thét gào
Trăm ngàn xác cá lao đao trắng bờ
Còn gì ơi hỡi biển mơ
Biển đang chết đấy, thẫn thờ hồn đau

Còn gì biển hỡi thương sầu
Biển xanh trong mát nông sâu chết mòn
Tình đời, tình biển héo hon
Bơ vơ nắng nhạt hoàng hôn tím chiều

Dấu chân bước vội liêu xiêu
Hồn tan tác những tiêu điều biển xa...!
Bao giờ hết nỗi can qua?
Tình tôi yêu biển thiết tha ngàn đời!

Biển xanh-Biển đẹp tình tôi ơi!

Phạm Thị Minh-Hưng

Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016

NẾU EM CÓ VỀ - SAO ANH CHƯA VỀ

















NẾU . EM . CÓ . VỀ
Nếu em có về thăm quê hương
Hôn hộ tình tôi những nẻo đường
Hoa kiều hùng trắng sương mai rắc
Vương gót chân em vương nhớ thương

Nếu em có về nơi phố núi
Hương thơm hơi đất sau mưa hè
Tiếng dế hát vang bờ rẫy mới
Thảng thốt lòng ai buốt sắt se

Nếu em có về thăm trường xưa
Xóa gốc phượng vết khắc tim mờ
Bao mơ mộng thanh xuân ngày ấy
Của những cặp đôi lỡ nhịp thề

Nếu em có về qua bến nước
Hứng dòng thương nhớ cả hoàng hôn
Thời gian thấm lạnh từng mơ ước
Vỡ vụn trên tay mảnh linh hồn

Nếu em có về bên đồi biếc
Cỏ may đan suốt gấu mây chiều
Gai mắc cỡ vướng tay cuống quýt
Đọng thời gian từng nét ấp yêu

Nếu em có về giữa đại ngàn
Hú giùm tôi tiếng thở miên man
Nức nở dã quỳ bên ngõ vắng
Chơi vơi buồn nhỏ xuống cung đàn

Nếu em có về trên cao nguyên
Hốt cho tôi vạn giọt cồng chiêng
Vọng qua đồi núi qua thác suối
Đến tận thơ ngây tuổi hồn nhiên

Nếu em có về thăm Ban Mê
Cho tôi xếp gửi trái tim về
Để trong hương khói ngàn tinh tú
Vẫn thấm hồn hoang chút tình quê
*
Bài Thơ cảm tác
(Chia sẻ với Phu Nguyen)


SAO ANH CHƯA VỀ



Sao anh chưa về thăm cố hương
Vắng bước chân anh mọi nẻo đường
Hoa cà phê trắng nồng sương sớm
Nhớ quá ngày xưa bao luyến thương!

Sao anh chưa về thăm phố núi
Đất đỏ mưa dầm vương gót chân
Nương rẫy tinh mơ nghe tiếng dế
Se sắt hồn em những hẹn thề

Trường xưa còn đó vẫn đợi chờ
Bước anh về ôn kỷ niệm xưa
Anh có nhớ dưới hàng phượng đỏ
Hai trái tim khờ đã mộng mơ?

Sao anh chưa về thăm xóm cũ
Thác Nhà Đèn có những hoàng hôn
Nhìn dòng nước chảy cùng mơ ước...
....Thời gian xa vắng nát tâm hồn!

Anh có về không bên đồi biếc
Ngắt đoá hoa sim ngắm mây chiều
Màu hoa tim tím hồn mơ mộng
Thơ thẩn bên nhau bao dấu yêu?

Sao anh không về giữa đại ngàn
Nghe hồn gió hú giữa đêm hoang
Dã quỳ thương khóc bên triền suối
Cung đàn nhỏ lệ tiếc mơ tàn...!

Cao nguyên vẫn đợi bước anh về
Tiếng cồng chiêng nhung nhớ lê thê
Mơ dáng ai ngày xưa bên suối
Tình thơ ngây tuổi mộng hẹn thề!

Nhớ nhé anh ơi về Ban Mê
Cho kỷ niệm xưa cũng theo về
... Mùa xuân hoa nở sân đầy nắng
Đón người lạc bước ấm tình quê!

Phạm Thị Minh-Hưng.
SG- CN- 27/3/2016

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2016

MUỘN MÀNG


MUỘN MÀNG

Tôi viết bài thơ trên đỉnh sầu
Thương cuộc tình xa vắng bấy lâu
Đoá hoa yêu nhạt nhoà hương sắc
Biển đời biền biệt, biết tìm đâu?

Mùa đông buồn tuyết rơi ngập lối
Lạnh giá khung trời buốt tim côi
Nghe trong tiếng gió lời ai gọi
Thương tình ca vang vọng chơi vơi...

Tình ơi giấc mộng quá ngọt ngào
Ngân hà xa lấp lánh ánh sao
Như mắt biếc ngày nao đắm đuối
Có biết hồn tôi bao xuyến xao?

Tôi hát bài tình ca muộn màng
Gởi gấm niềm thương nhớ mênh mang
Cõi mơ ai biết tình xao động
Giấc cô liêu ảo mộng ngút ngàn...

Phạm Thị Minh-Hưng.
SG - T7 - 19/3/2016

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2016

TÌNH SẦU BƠ VƠ











TÌNH SẦU BƠ VƠ
Bài tình ca dang dở
Trên đỉnh sầu bơ vơ
Lá rơi đầy ngõ vắng
Hồn rưng buồn ngẩn ngơ

Thời gian lặng lẽ trôi
Đêm đông trời lạnh giá
Tình xa vắng ngàn khơi
Tiếng hát ai vời vợi

Thương tháng ngày biền biệt
Thời áo trắng học trò
Đóa tình hồng héo úa
Giữa biển đời mộng du

Tình muôn vạn ý thơ
Mộng mị đêm trăn trở

Bài hát sầu lắng đọng
Đẹp như ngàn giấc mơ...

Nỗi nhớ nào chơi vơi
Bản tình ca đơn côi
Ru hồn trong thoáng mộng
... Rồi tan vào hư không...
Phạm Thị Minh Hưng.

LẶNG LẼ HOÀNG HÔN
































LẶNG LẼ HOÀNG HÔN

Bâng khuâng thầm lặng ngắm hoàng hôn
Hồ nước mênh mông sóng gợn buồn
Nắng chiều phai nhạt tình xa thẳm
Vàng võ mây sầu bay vấn vương.

Mặt trời xuống thấp cuối chân mây
Mơ màng đâu ánh nắng cuối ngày
Hờn dỗi gì không sao lặng lẽ
Khuất dần mờ ảo phía trời tây?...

Cây trơ trụi lá đứng im lìm
Mặt hồ gợn nước ánh lung linh
Một chút nắng vàng rơi rớt lại
Hải âu luân vũ siết bao tình!

Kìa làn mây trắng lững lờ bay
Hiu quạnh hàng cây sầu gió lay
Bầy chim tan tác tìm đâu tổ
Lữ khách u hoài thương nhớ ai?

Phạm Thị Minh-Hưng.