Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015

TÌNH MẸ



              


TÌNH MẸ

Tình Mẹ biển sóng dạt dào
Từ khi thơ dại con nào biết đâu
Công Cha Nghĩa Mẹ xanh mầu
Núi cao biển rộng sông sâu khó bì

Một đời con mãi khắc ghi
Thương Cha quý Mẹ lấy chi đáp đền
Bao nhiêu khó nhọc ngày đêm
Chăm lo muôn việc, ấm êm tháng ngày

Lo toan chẳng ngại hao gầy
Mũi kim sợi chỉ luôn tay Mẹ làm
Từ tấm bé đến lớn khôn
Mong con mấy đứa học hơn người đời

Mong cầu con sớm rạng ngời
Lòng Mẹ hớn hở, bùi ngùi thiết tha
Tình Mẹ biển lớn chan hoà
Một đời khuya sớm nhạt nhoà tuổi xuân!

Phạm Thị Minh-Hưng.

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2015

NỢ TÌNH


Nợ Tình  

Nợ Tình


Kiếp này đã trót nợ nhau,
Làm sao trả hết trái sầu, tình xanh,

Nợ anh tuổi mộng mong manh,
Nợ đôi môi mọng ngại ngần mắt yêu,

Nợ anh vương vấn tơ chiều,
Nợ thân thanh liễu ấp yêu tình nồng,
Nợ vơ vẩn buổi chiều đông,
Mắt môi e ấp nhớ nhung võ vàng

Nợ sầu những buổi thu sang,
Nợ nhau ngàn ánh trăng vàng bên song,
Ngàn sao lấp lánh chờ mong,
Ngân Hà dòng sữa hữu tình mênh mông,

Nợ nần sao trả, đếm đong
Mây trời ngăn lối dở dang mộng sầu,
Nợ nhau một khối tình sâu,
Nợ nhau từ thuở tươi mầu thanh tân,

Nợ chi một bước tình gần,
Trăm thương nghìn nhớ phải ngần ngại nhau
Thì thôi, gánh nợ tình sầu
Hẹn chờ nhau nhé,
... Tình-Đầu-Kiếp-Sau!...

Phạm Thị Minh Hưng

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2015

BÂNG KHUÂNG


BÂNG KHUÂNG

Em đợi chờ ai trông ngóng ai
Thẫn thờ đêm trắng tóc mơ phai
Thu buồn sương lạnh hoàng hôn tím
Nhung nhớ đầy vơi ai có hay?

Em đứng bên song vời vợi sầu
Áng mây lụa trắng bay về đâu
Mình em thăm thẳm hoài thương nhớ
Tình ơi mộng ước tàn phai mau

Bâng khuâng lá úa rụng đầy sân
Theo gió chiều bay chẳng ngại ngần
Xa vắng thật rồi trăng mật ngọt
Anh đi héo úa cả trời xuân...

Hồn em lắng đọng nỗi sầu riêng
Tìm ánh sao khuya gởi nỗi niềm
Nhớ quá bàn tay nồng ấm áp
Bờ môi - Tình thanh khiết dịu êm...

Phạm Thị Minh-Hưng.

*
Bài thơ này được viết cho người đang 
tiếc nhớ thời tuổi trẻ của mình, 
    Tiếc nhớ tuổi xuân chẳng bao giờ trở lại...
    Tiếc cuộc sống phôi phai theo ngày tháng, 
như áng mây trắng ngày xưa đã bay xa, 
không còn trên nền trời trong xanh...
    Những buổi chiều mưa ảm đạm,
 ngày qua buồn như hoàng hôn tím,
    SG đang là Mùa thu đất trời 
          và...Mùa thu cuộc đời...!
PTMinh-Hưng.


Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015

CON ĐƯỜNG HOA TÍM




CON ĐƯỜNG HOA TÍM

Tím mảnh tình hồng tím nhớ thương
Từ anh xa cách rẽ đôi đường
Nhớ nhung lặng lẽ tình câm nín
Thương tiếc u hoài những vấn vương

Nhìn mây bay mỏi đời hoang vắng
Nghe gió hoài than khúc đoạn trường
Có bao giờ hỡi anh, về lại
Đường xưa hoa tím ngọt ngào hương?


Nơi anh xuân đến nắng tươi hồng
Có nhớ đường xưa hoa tím không
Hoa cài mái tóc, tình trong trắng
Ngày ấy bên nhau bước tình nồng...

Em vẫn đợi chờ tình ngóng trông
Sài Gòn nhung nhớ xót xa lòng
Con đường hoa tím tình yêu tím
Hoàng hôn sương lạnh, nhạt màu son...

Phạm Thị Minh-Hưng.


GIẤC MƠ MÙA THU












GIẤC MƠ MÙA THU
Cho em đi suốt mùa thu
Cùng Anh dệt nốt ước mơ cuộc đời
Dù cho dâu bể nổi trôi,
Rong chơi khắp chốn, tuyệt vời tình ta

Bàn tay năm ngón nõn nà
Xin ru tiếng gió tình qua nhẹ nhàng
Ru Anh đêm xuống mơ màng
Bóng đêm sương cỏ sắp hàng tương tư

Hồn em đằm thắm mộng mơ
Thả nghiêng về bến, hẹn chờ trăng sao
Ngân Hà lấp lánh tầng cao
Ước nguyền em mãi lạc vào mộng xanh...

Ta đôi chim hót bình minh
Chuyền thương nhớ gửi lung linh nụ cười
Mặc thu vàng lá rụng rơi,
Tình ta sao sáng một đời tung tăng,

Mối tình vai nhỏ vắt ngang
Chở theo từng chiếc lá vàng nhẹ rơi
Vui tươi ánh mắt nụ cười
Cầm tay, gối mộng bồi hồi con tim

Mùa Thu yêu dấu riêng mình
Nhé Anh, yêu mãi - Mộng nghìn đêm thu,
Bài thơ tình đẹp duyên mơ,
Anh ơi, hãy nhớ, Tình thơ-mộng lành 

Phạm Thị Minh-Hưng

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

THÁNG NĂM CỎ ÚA.


Hoa Xuyến Chi


THÁNG NĂM CỎ ÚA.

Ngày tháng đó Mùa Xuân qua rất vội,
Nắng ngập ngừng, tàn úa lá khô bay,
Chiều lạnh lùng, bơ vơ, hồn sa mạc,
Bóng tối mịt mờ, hoang vắng, chơi vơi...

Tháng Năm ấy, ai nhuộm màu cỏ úa,
Đóa quỳ vàng hờ hững nắng ban mai,
Phai nhạt, dập vùi một loài hoa dại,

Tình hư không, xa vắng...bước đường dài,

Bên khung cửa, mùa Xuân đi xa mãi,
Mảnh trăng sầu, nhung nhớ dáng hương xưa,
Mây lững lờ trôi, gió về ái ngại,
Dấu giọt buồn, đôi mắt thoáng xa xôi...

Tháng Năm xưa, ngày gập ghềnh mưa bão,
Ơ thờ, quên mình - Thân cỏ mong manh,
Kỷ niệm vùi chôn bên làn tóc rối,
Tháng Năm buồn...Mưa ướt lạnh bờ vai.

Có vạt nắng hoàng hôn nào sót lại,
Sưởi ấm dùm...Chiều tím trót lênh đênh...


Phạm Thị Minh-Hưng.

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015

TÌNH PHAI


TÌNH PHAI
     Xin gởi chút tình theo gió bay
Chút hương chất chứa nỗi mơ say
Mây ơi nhớ nhé đưa người ấy, 

Và nhắn rằng mộng vẫn ngất ngây
   Xin viết vần thơ gởi gió mây
Lời yêu còn đó những hao gầy
Những chiều nhạt nắng đi tìm mộng
Con đường xưa vắng bước chân ai!
    Ảo ảnh vơi đầy nỗi nhớ mong
Người xa nơi ấy có thay lòng?
Trông ngóng cánh chim đà khuất nẻo
Chiếc lá bay theo gió lạnh lùng
     Tình ơi sao như gió cuốn bay
Ánh trăng chứng tích, nhớ nhung đầy
Lời hẹn ước xưa buồn tuyết đổ,
Trời cao mây xám, khóc tình phai!
 
Phạm Thị Minh-Hưng.