Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015

THU ĐÃ ĐI RỒI - TÌNH TRẦN

THU ĐÃ ĐI RỒI

Thu đến thu đi thu hững hờ
Hồn thu tĩnh lặng lá bơ vơ
Cỏ cây tàn tạ sương mờ phủ
Chân trời mây xám nhớ tình thơ...

Có ngóng trông nhau tiếc mộng hờ

Ru hồn một thuở rất ngu ngơ
Phiến đá lạnh lùng đầy tuyết trắng
Cuộc tình xa vắng cõi hư vô

Trời hắt hiu buồn thu biết không

Thu đi tình hoang vắng mênh mông
Lặng lẽ tiếng đàn ai vọng lại
Như tiếng lòng ngân khúc nhớ nhung!

Thu đã đi rồi trời thoáng đông

Từng cơn gió lạnh sắt se lòng
Sưởi ấm làm sao tình băng giá
Hồn thu lạc lõng lối thinh không!

Phạm Thị Minh-Hưng.

*

Tình Trần - Thơ Vũ Hạ


Có một buổi chiều về, tan sở
Bỗng nghe hồn chạnh nhớ xưa khi
Chân chim nắng tẻ lối đi
Một cô chân sáo, ra : vì như em !

Em có nhớ xưa em hay dỗi
Tuổi 12 sôi nổi rong chơi
Cặp ôm nghiêng bánh kẹo rơi
Cười tung trong gió. Gió ơi, chả về !

Anh thủa ấy “nhà quê” ngớ ngẩn
Bước theo em lẩn quẩn lanh quanh
Chỉ trông trời chuyển mưa nhanh
Chở năm 17 long lanh xuân thì

Và lắm lúc chiều đi nắng vẽ
con “buồn buồn” se sẻ mắt em
Hôn lên mái tóc êm đềm
Thời gian lùi lại bên thềm cũ xưa

Bên thềm cũ xuân vừa hé nở
Vừa tay ươm một thủa trao nhau
Tình yêu vừa lớn lao đao
Mộng mơ nhặt nhạnh biết bao mới vừa

Em nhớ chứ, hoa xưa hái trộm
Hộ cho em – kẻ trộm vụng về
Cuống chân, chó đuổi bên lề
Tình anh rướm máu mang về tả tơi

Phút đối mắt mở lời ấp úng
Buổi quen nhau lúng túng gật đầu
“Cảm ơn !” – Một cánh hoa nhàu
Tưng bừng xuân nở những ngày yêu sau

Rồi ngày tháng yêu nhau cổ tích
Anh làu thông sự tích “Yêu Đời”
Đã mơ một bước lên trời
Bước thêm bước nữa lại rơi xuống trần

Trên thượng giới Ngưu Lang - Chức Nữ
tội yêu nhau tích trữ đoạn trường (!)
Miền Trung tháng bảy tai ương
Nhịp cầu Ô Thước uyên ương đắm sầu

Chốn trần thế nghìn màu trăm sắc
Có em yêu môi mắt mĩ miều
Có mưa, có gió, những chiều
Có em nũng nịu đủ điều với anh

Vành trăng khuyết của anh đẹp quá !
Trong đêm xuân giấc lạ tuyệt vời
Và hoa vẫn thắm trên môi
Tóc giờ ngăn ngắn gió thôi cợt đùa

Em còn đó của mùa yêu cũ
Em còn đây nhắn nhủ yêu nhau
Ngày mai giọt nắng chiêm bao
Thức khuya dậy sớm yêu nhau kiếp nầy…

Vũ Hạ

Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2015

LẠC MẤT NHAU


LẠC MẤT NHAU

Cánh phương hồng như môi em thắm đỏ
Tuổi đôi mươi xinh như mộng ngây thơ
Đôi tà áo đùa bay trong gió lộng
Lòng thẫn thờ sao chợt thấy bơ vơ...


Em nơi ấy với nỗi buồn muôn thuở 
Thấy mặt nhau nhưng chẳng gặp bao giờ
Đời hư hao trong cõi tình mộng ảo
Sẽ có ngày buồn lắm, thất lạc nhau...

Ta sẽ chơi vơi kiếm tìm khắp nẻo
Một bóng hình quen-lạ lạc lõng đâu
Đã có thời đôi tim rung một nhịp
Bởi vần thơ khúc hát rộn tình yêu...

Cánh phượng ngày xưa úa khô tàn tạ
Tìm nơi nao dấu vết cũ phai nhòa
Tà áo em còn đâu màu nhan sắc 
Ép vào tim mảnh vỡ khúc tình xa...

Phạm Thị Minh-Hưng.



Thứ Năm, 18 tháng 12, 2014

HOÀNG HẠC LÂU



Bài Thơ
HOÀNG HẠC LÂU
Hoàng hạc về cõi thiên tiên
Sương rơi lạnh lẽo hạc quên lầu vàng
Một mình lẻ bước hoang mang
Vàng xưa phai nhạt úa tàn tơ duyên
Lầu xa vẫn nhớ người Tiên
Làn mây trắng vẫn quanh miền Hạc Lâu
Hán Dương sông nước xanh màu
Cỏ thơm Anh Vũ đẫm sầu nhớ nhung...!
Phạm Thị Minh-Hưng

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

TĨNH LẶNG và MƯA


tumblr-mnp1ko3hrV1rhz43wo1-500-137601667


Tĩnh Lặng và Mưa


Tôi ngồi tĩnh lặng, bóng đơn côi
Một cõi thinh không với đất trời
Chẳng biết vương buồn hay tưởng nhớ,
Mình tôi mộng mị với hồn tôi

Ơ hờ, một cõi lòng vời vợi,
Chẳng phải buồn mà cũng chẳng vui,
Trống vắng âm thầm trong thoáng mộng,
Còn gì...Dĩ vãng đã xa xôi...

Mưa rơi lặng lẽ mưa không thôi,
Bão rớt, chiều nay gió tả tơi
Thổn thức mưa tuôn hồn lạnh giá
Mưa hoài, ngập lối, nát khung trời...

Mưa mờ-mịt, giọt sầu tê tái,
Cỏ úa hoa tàn, mộng nhạt phai,
Xám ngắt không gian, lòng quạnh vắng,
Ai cho vạt nắng sưởi tình vơi?

Phạm Thị Minh-Hưng.

tumblr-m9v2q8jJBK1rfp1lho1-1280-13760166

TRUYỆN PHƯƠNG LAN - THƠ


 
 
 

THƠ

Còn Nửa Vầng Trăng

Sương khuya trăng đậu cành sao
Đón người lữ khách tạt vào giải khuây
Thu người che giấu vai gầy
Gặp nhau chi chốn buồn đầy hơn vui

Nửa con mắt biếc em cười
Nửa con mắt đỏ em vùi tro than
Xin đừng liếc dọc nhìn ngang
Thân em như chiếc lá vàng tàn Thu

Để cơn gió lạnh cuối mùa
Thổi tung trời đất giỡn đùa cuồng phong
Uống cho say rượu men nồng
Uống cho ngày tháng cũng gồng gánh bay

Chuốc cho anh chén rượu say
Hiện trong bóng mắt nét mày xuân xưa
Nhớ chi anh chuyện đời xưa
Tro tàn dĩ vãng gom vừa đáy ly

Hình như em vẫn kiêu kỳ
Hình như anh vẫn chai lỳ gió sương
Xa nhau đã mấy đoạn trường
Vầng trăng xẻ nửa soi đường cố nhân

Diễm Hương


**




CHẲNG CÒN TRĂNG HOA


Ta đi tìm rượu quán khuya

Còn cô chủ quán, còn bìa trăng non

Nụ cười em giữa màu son

Lòng ta nguội lạnh, chẳng còn trăng hoa



Áo em còn nửa vạt tà

Nửa kia lỡ để giang hà cuốn trôi

Con sông tiếc ngẩn ngơ thôi

Riêng ta chẳng tiếc, lặng ngồi ngắm em


Kể đi em, chuyện cũ mèm

Như xưa ta đã từng đêm với tình

Đã từng có lúc đôi mình

Đã từng rót rượu và nhìn người say


Làm gì có chuyện trời mây

Có chăng men rượu mượn vay đêm này

Cám ơn son đỏ, nét mày

Quán khuya còn lại vòng tay ta mềm


Rượu ơi hãy sóng sánh thêm

Dẫu con trăng khuyết bên thềm tàn canh


Như Thương

**
Khúc phượng cầu
 

Hẹn em về bến sông Thao
Đêm khuya ta chuốc rượu đào mời nhau
Véo von trổi khúc phượng cầu
Hài hoa lững thững nhịp câu ân tình
Mai kia cuối bãi, đầu ghềnh
Giải là não nuột bên mình còn vương
Say cho trót cuộc tao phùng
Rồi mai kia lại muôn trùng cách xa
Khóc chi hoa rụng trăng tà
Hát chi em  những lời ca não nùng
Say đi em, cuộc tao phùng
Ngày mai ta sẽ núi sông cách vời
Đêm nay quên hết chuyện đời
Chan chan sóng rượu, mắt  cười long lanh
Nhắc chi em, khúc biệt hành
Đêm nay  chỉ biết Ta , Mình có nhau
Để ta hát khúc Phượng cầu
Thương em như thuở ban đầu vấn vương
Dù cho chớp bể mưa nguồn
Hướng dương lòng vẫn một phương não nùng
Trời đông mây đã ửng hồng
Nghìn năm nhớ cuộc tao phùng đêm nay
Cho dù tay đã lìa tay
Rượu đào men vẫn còn say đến già.
 
Thôi em hảy trở lại nhà
Hài hoa dần khuất như là chiêm bao.
Thanh Vân