TÌM ĐÂU EM - SÀI GÒNPhạm Thị Minh-HưngTôi đi tìm khắp phố Sài GònNơi đâu còn dấu vết thân quenTìm con đường cũ nơi hò hẹnNghe lòng rưng rức nỗi nhớ quên...Lục tìm trong ký ức cũ mèmBao nhiêu suy tưởng mãi liên miênMình tôi lạc lõng hoàng hôn vắngTìm đâu cho thấy dấu xưa quenLòng tôi sao hiu hắt buồn tênhMắt môi xưa một thuở lụa mềmTôi đi hờ hững chiều vương vấnMưa buồn nhòa nhạt bước chênh vênh!
Nào có hiểu gì - Thuở ngây thơYêu Sài Gòn dệt mối tình mơĐường tình nắng đẹp bao con phốTìm đâu thấy nữa dấu yêu xưa...
Thứ Ba, 16 tháng 9, 2014
Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014
Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014
TẬP THƠ THOÁNG HƯƠNG XƯA
*
Hương Vị Ngày Xưa
Ta về tìm lại thoáng hương xưa
Mặc kệ thời gian có hững hờ
Áo trắng ướp hương trong huyễn mộng
Tình Thơ ngày ấy vẫn như mơ...
Kỷ niệm thời hoa gấm học trò
Giờ đây còn nổi trôi ngây ngô
Bốn mươi năm lẻ cùng trông lại
Thoáng Hương Xưa...Hương vị ngày xưa...
PTMH.
**--Thơ Phạm Thị Minh-Hưng
Thiết kế Lâm Dũng-Viết Kình
_68-75
Phát hành vào tháng 12/2014.
22/8/2014
Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014
Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014
ÁO TRẮNG NHỚ NHUNG
ÁO TRẮNG NHỚ NHUNG
Ơ kìa Em đứng chờ ai
Mà đôi mắt biếc u hoài nhớ mong
Đôi tà áo lụa trắng trong
Tóc thề óng ả một dòng suối mơ
Tay ngoan búp nõn măng tơ
Áo bay gió nhẹ lơ thơ nắng chiều
Hàng dừa bóng đổ cô liêu
Có ai hò hẹn hắt hiu phố buồn...
Tuổi hoa dệt ước mơ hồng
Vấn vương nắng sớm bềnh bồng tóc mây
Tìm ai ghế đá hàng cây
Giảng đường vắng ngắt giăng đầy nhớ nhung
Nào ai biết sợi tơ chùng
Vô tình gió bụi mịt mùng cuốn xa
Nơi đâu bến đỗ thuyền qua
Bâng khuâng nỗi nhớ ...Biển ngà xanh-xao...
Phạm Thị Minh-Hưng.
Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2014
[Tặng Út_DH]
Áo Em trắng mỏng hai tà
Tung bay theo gió thướt tha lụa là
Mắt cười tóc thả kiêu sa
Nón xinh e ấp dáng hoa, rừng chiều
Rộn ràng tiếng suối vang reo
Nước trong vắt vẻo lưng đèo gọi Em
Áo dài trắng sợi tơ mềm
Cho ai dệt mộng, êm đềm giấc hoa
Thu vàng tình bỗng thiết tha
Hắt hiu thương nhớ la đà lá rơi
Em ngây thơ giữa đất trời
Yêu Em ngày tháng rối bời ý thơ...
Xin em một chút mộng hờ
Tình tôi từ thuở tình mơ võ vàng
... Hôm nay thu nữa lại sang
Nhớ tà áo trắng, mênh mang nắng buồn...!
Phạm Thị Minh-Hưng
Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014
MƯA RƠI - MƯA SAIGON - MƯA MELBOURNE
Năm ngoái tôi có sáng tác một bản nhạc lấy tựa là "Mưa Rơi".
Nhưng trước khi mời các bạn nghe, tôi xin được mời các bạn đọc một đoản văn, có chút thơ, tả lại những cảm xúc mà tôi đã trải qua trong một đêm mưa tầm tã ở Melbourne...
*** *** *** *** *** *** *** ***
Đoản Văn "Mưa Rơi"
Nguyễn Hà
Tối hôm đó tôi ở lại văn phòng làm việc trễ.
Tôi nhìn đồng hồ, đã 9 giờ tối rồi! Giờ này mọi người trong sở đã về hết, chỉ còn một mình tôi ở lại để làm cho xong những việc quan trọng trước khi về nhà.
Tôi ra phía sau tự pha cho mình một ly cà phê thật đậm. Vừa quậy cà phê tôi vừa ngẫm nghĩ không biết giờ này bên Mỹ và Âu Châu là mấy giờ, và các bạn tôi ở đó đang làm gì? Nhưng tôi biết chắc chắn ở Sài Gòn là 7 giờ chiều rồi! Nỗi nhớ nhà bao lâu nay đã in sâu vào tâm trí tôi những dấu ấn thời gian mà tôi không bao giờ quên được.
Khi tôi mang ly cà phê trở lại văn phòng thì bên ngoài trời đổ mưa. Tôi đặt ly cà phê xuống bàn rồi gác chân lên thành cửa sỗ nhìn mưa rơi ngoài đường.
Trận mưa đêm bỗng làm tôi se se lạnh. Từ ngày tôi rời quê huơng đến giờ, mỗi khi nhìn trời mưa bất giác tôi hay nhớ đến một người...
Có khi tôi ngồi thừ đó cả tiếng đồng hồ chỉ để nhìn những hạt mưa như thôi miên tôi, đưa tôi về với những ngày xưa cũ...
Mưa rơi tầm tả đêm nay
Giọt mưa tha thiết nhớ ai mưa buồn
Mình tôi nhìn nước mưa tuôn
Giọt ngắn giọt dài rơi xuống hồn tôi ...
NVH
o O o o O o o O o o O o o O o o O o
Hôm đó, lâu rồi, lâu lắm rồi...cũng gần 7 giờ chiều, tôi chở Vy trên chiếc Honda trên một con đường phố vắng ở Sài Gòn.
Giọt mưa tha thiết nhớ ai mưa buồn
Mình tôi nhìn nước mưa tuôn
Giọt ngắn giọt dài rơi xuống hồn tôi ...
NVH
o O o o O o o O o o O o o O o o O o
Hôm đó, lâu rồi, lâu lắm rồi...cũng gần 7 giờ chiều, tôi chở Vy trên chiếc Honda trên một con đường phố vắng ở Sài Gòn.
Năm đó Vy còn học Đệ Tam, còn tôi thì đã lên đại học. Đang chạy nửa đường thì trời đổ mưa bất ngờ.
Tôi lầm bầm trong bụng "thời tiết Sài Gòn kỳ khôi quá! đang nắng bỗng mưa!"
Nhưng ngạc nhiên thay, Vy choàng tay ôm tôi, tựa má lên vai tôi rồi bảo:
Nhưng ngạc nhiên thay, Vy choàng tay ôm tôi, tựa má lên vai tôi rồi bảo:
"Anh ơi, cứ chạy tiếp đi cưng! Em thích tắm mưa với anh chiều nay!"
Để trời se lạnh để vừa nhớ thuơng
Lá me phủ khắp nẽo đường
Theo em xuống phố lòng vương ngập hồn... NVH
Có một lần tôi và Vy đạp xe song đôi với nhau ra sông Bến Cát gần nhà.
Đang ngồi cạnh bờ sông với Vy ngắm lục bình trôi giữa dòng thì trời lại đổ cơn mưa!
Lá me phủ khắp nẽo đường
Theo em xuống phố lòng vương ngập hồn... NVH
Có một lần tôi và Vy đạp xe song đôi với nhau ra sông Bến Cát gần nhà.
Đang ngồi cạnh bờ sông với Vy ngắm lục bình trôi giữa dòng thì trời lại đổ cơn mưa!
Hai đứa tôi chạy đến cây dừa nước bên bờ sông, ngồi ôm nhau trú mưa!

Mưa về trên nhánh sông xưa
Có hàng liễu rủ đong đưa trên cành,
Tình tôi như áng mây xanh
Để cơn mưa bão nỡ đành cuốn trôi...
Tôi về thương nhớ xa xôi
Lá bay lá rụng mây trôi lững lờ
Sài gòn mưa nắng hững hờ
Nửa rơi xuống phố nửa rơi vào hồn!
NVH
Mưa lúc này mạnh quá làm mờ kiếng cửa sỗ trong văn phòng. Tôi không còn thấy gì qua khung cửa sỗ nhưng tôi vẫn nghe tiếng mưa rơi đều đặn trên nóc nhà.
Có hàng liễu rủ đong đưa trên cành,
Tình tôi như áng mây xanh
Để cơn mưa bão nỡ đành cuốn trôi...
Tôi về thương nhớ xa xôi
Lá bay lá rụng mây trôi lững lờ
Sài gòn mưa nắng hững hờ
Nửa rơi xuống phố nửa rơi vào hồn!
NVH
Mưa lúc này mạnh quá làm mờ kiếng cửa sỗ trong văn phòng. Tôi không còn thấy gì qua khung cửa sỗ nhưng tôi vẫn nghe tiếng mưa rơi đều đặn trên nóc nhà.
Tiếng mưa rơi làm tôi nhớ lại những ngày trời mưa, Vy hay ca cho tôi nghe những bản nhạc tình, có khi Vy nỗi hứng ca luôn vài câu vọng cỗ!
Ngồi nghe mưa suốt đêm dài
Tiếng mưa nức nở ai hoài khôn nguôi NVH
Rồi 2 năm sau, tôi phải đi xa, xa quê huơng, xa gia đình, xa bạn bè, xa trường học và nhất là xa Vy.
Ngồi nghe mưa suốt đêm dài
Tiếng mưa nức nở ai hoài khôn nguôi NVH
Rồi 2 năm sau, tôi phải đi xa, xa quê huơng, xa gia đình, xa bạn bè, xa trường học và nhất là xa Vy.
Vì thời cuộc, tôi và Vy cũng đã xa nhau mãi mãi. Tôi thì ở Úc, còn Vy thì vẫn còn ở Sài Gòn.
Có khi ngồi nghĩ lại, tôi cũng hay tự trách mình đã không làm hết những gì phải làm!
Nên... mỗi khi mưa về, mặc dù lương tâm thanh thãn, nhưng... sao tôi vẫn thấy bồi hồi luyến tiếc những chuyện cũ!
Nhịp mưa nhè nhẹ khoan thai,
Tiếng mưa lách tách bên ngoài phố xưa
Phải chi hôm đó đừng mưa
Thì anh đâu phải tiển đưa em về,
Phải chi ngày ấy đừng về,
Thì anh đâu lỡ câu thề với em! NVH
Tôi nhìn đồng hồ, mới đây mà đã 10 giờ tối rồi! Tôi đã ngồi trong phòng nhìn mưa rơi cả tiếng đồng hồ rồi mà không hay!
Tôi bỗng chép miệng nói thầm "Thây kệ, bây giờ lo về nhà đã rồi tính gì thì tính!"
Tôi bỏ hồ sơ sách vỡ lại trên bàn, ôm cặp ra xe. Lúc này trời đã tạnh mưa.
Nhịp mưa nhè nhẹ khoan thai,
Tiếng mưa lách tách bên ngoài phố xưa
Phải chi hôm đó đừng mưa
Thì anh đâu phải tiển đưa em về,
Phải chi ngày ấy đừng về,
Thì anh đâu lỡ câu thề với em! NVH
Tôi nhìn đồng hồ, mới đây mà đã 10 giờ tối rồi! Tôi đã ngồi trong phòng nhìn mưa rơi cả tiếng đồng hồ rồi mà không hay!
Tôi bỗng chép miệng nói thầm "Thây kệ, bây giờ lo về nhà đã rồi tính gì thì tính!"
Tôi bỏ hồ sơ sách vỡ lại trên bàn, ôm cặp ra xe. Lúc này trời đã tạnh mưa.
Tôi nhìn đồng hồ rồi bất giác ngẫm nghĩ một mình:
"Bây giờ Sài Gòn cũng tối rồi! Không biết tối nay Sài Gòn có mưa không nhỉ?
Và không biết người ấy... đang làm gì giờ này!?"
Ngồi đây đếm giọt mưa tuôn
Gửi mưa tất cả nỗi buồn của tôi
Mưa ơi xin hãy thôi rơi,
Để người bên ấy một đời...yên vui! NVH
Và đó là tất cả những cảm xúc đã khiến tôi sáng tác nhạc khúc "Mưa Rơi" hôm đó!
("Mưa rơi...từng giọt mưa rơi, mưa thấm hồn tôi...
Mưa rơi...."
Gửi mưa tất cả nỗi buồn của tôi
Mưa ơi xin hãy thôi rơi,
Để người bên ấy một đời...yên vui! NVH
Và đó là tất cả những cảm xúc đã khiến tôi sáng tác nhạc khúc "Mưa Rơi" hôm đó!
("Mưa rơi...từng giọt mưa rơi, mưa thấm hồn tôi...
Mưa rơi...."
Nguyễn Hà
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






.jpg)